Mù Cang Chải nổi tiếng đến mức mùa vàng tháng 9 người ta xếp hàng chụp ảnh từ 5 giờ sáng. Tăk Pổ thì chưa. Và trong khoảng "chưa" đó, có những khung hình mà bạn không cần chen lấn, không cần đặt chỗ, không cần đợi lâu hơn chiếc máy ảnh của người trước.
Tháng 6 và tháng 7 là mùa nước đổ ở Tăk Pổ — khi người dân dẫn nước vào ruộng bậc thang để chuẩn bị gieo mạ. Trong khoảng 3-4 tuần đó, những thửa ruộng trải dọc sườn núi biến thành những chiếc gương khổng lồ phản chiếu bầu trời. Mây trắng, trời xanh, đôi khi cả bóng núi — tất cả hiện ra ngược chiều dưới chân bạn.
Góc chụp tốt nhất là từ sườn núi phía đông, cao hơn ruộng khoảng 50-70m. Để đến đó, đi theo đường mòn nhỏ sau bản khoảng 25 phút — anh Tuấn hoặc bất kỳ người dân nào trong bản đều biết chỉ đường. Từ điểm này bạn nhìn xuống được cả dải ruộng bậc thang nối tiếp nhau, đường uốn lượn theo địa hình, nước trên ruộng bắt nắng như bạc.
Giờ vàng buổi chiều — khoảng 16:30 đến 17:30 — là lý tưởng nhất. Ánh sáng xiên từ phía tây tạo bóng đổ rõ nét lên các bờ ruộng, tăng chiều sâu cho ảnh. Nếu có mây thưa, hoàng hôn ở đây có màu cam đỏ rất đặc trưng của vùng núi Quảng Nam.
Lưu ý thực tế: sau ngày mưa, đường lên điểm chụp rất trơn — giày bám là bắt buộc, không mang dép tông. Máy ảnh nên có túi bảo vệ vì sương buổi chiều đôi khi xuống nhiều và ẩm. Nếu bạn không mang máy ảnh riêng, smartphone chụp chế độ HDR trên sườn dốc này cho kết quả đẹp đến bất ngờ.
Mình không so sánh Tăk Pổ với Mù Cang Chải kiểu "chỗ này kém hơn." Đơn giản là hai thứ khác nhau: một chỗ đã được thế giới biết đến, một chỗ thì chưa. Sự khác biệt đó, ngay lúc này, chính là thứ đáng giá nhất khi bạn đến đây.