Mỗi khi bạn mở một gói mì hay khui một lon nước tại Mây, hãy thử dành một giây để nghĩ về hành trình của nó. Tăk Pổ vẫn chưa có đường cho xe ô tô vào tận nơi. Tất cả mọi thứ, từ những hạt gạo trắng, những khay trứng dễ vỡ đến từng chai nước suối, đều phải thực hiện một cuộc "leo núi" thực thụ trên đôi vai của bà con người Ca Dong.
Họ đợi sẵn dưới chân núi, khi xe chở hàng vừa tới là lặng lẽ chất đầy vào gùi, rồi cứ thế từng bước một, họ bấm ngón chân xuống đất đá để cõng hàng ngược lên Nóc. Đó là lý do vì sao Mây luôn mong bạn đặt đồ ăn trước 12 giờ trưa. Không phải vì chúng mình muốn làm khó khách, mà vì sau giờ đó, bà con trong bản mới có đủ thời gian xuống núi nhận hàng và gùi lên kịp cho bữa tối của bạn.
Mức giá ở Mây có thể cao hơn một chút so với phố thị, nhưng đó là sự gửi gắm tiền công xứng đáng cho những đôi vai bền bỉ ấy. Đây không phải là sự ban ơn hay làm từ thiện, mà là một sự trao đổi tử tế: bà con giúp hàng hóa lên núi, còn bạn giúp họ có thêm thu nhập từ chính sức lao động của mình. Ở Tăk Pổ, sự hiện diện của bất kỳ món đồ nào cũng đều thấm đẫm mồ hôi và sự nhẫn nại của con người.































































