Ở nhiều nơi, nghề thủ công truyền thống đã trở thành "nghề cho khách du lịch xem" — người ta ngồi đan nhưng sản phẩm không còn được dùng thật, chỉ để bán như đồ lưu niệm. Ở Cheng Tong, đan lát vẫn còn là nghề thật: gùi mang lúa, nơm đánh cá, rổ rá đựng thức ăn — tất cả vẫn được làm và dùng hàng ngày.
Đàn ông Ca Dong ở Cheng Tong đan. Không phải công việc của phụ nữ như ở nhiều dân tộc khác — đây là việc của đàn ông, thường làm vào những buổi chiều tối hoặc mùa nông nhàn. Mình gặp một người đàn ông trung niên đang ngồi trước hiên nhà, chân duỗi thẳng, hai tay thoăn thoắt đan một cái gùi bằng nan tre vót mỏng. Ông không nhìn tay khi đan — mắt nhìn đâu đó ra xa, miệng nói chuyện với mình qua phiên dịch, tay vẫn chạy đều như máy.
Nguyên liệu lấy từ rừng: tre nứa chặt theo mùa, ngâm nước để mềm, chẻ thành nan theo chiều dài cần thiết, vót mỏng bằng dao. Chỉ bước chuẩn bị nguyên liệu đã mất vài ngày trước khi bắt đầu đan. Không có keo, không có công nghệ xử lý hóa chất — sản phẩm hoàn toàn từ tre và sức người.
Nếu bạn muốn thử đan, hướng dẫn viên có thể xin phép để bạn ngồi cạnh và học một đoạn ngắn. Đan một ô vuông cơ bản không khó, nhưng duy trì độ đều và sức căng đúng trong suốt buổi — đó là thứ mà người mới chỉ học được sau nhiều lần thử. Cái gùi mà mình được làm vài ô thử — người đàn ông đó hoàn thành trong nửa buổi chiều. Mình cần cả buổi chỉ cho mấy chục ô đầu tiên.